NỖI NHỚ QUÊ HƯƠNG THA THIẾT
Thơ
Văn Đại Tứ
Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ
quê hương,
Thứ thân quen nhất đã
in sâu vào hồn,
Tiếng gà gáy chao ôi
sao thấu rốn,
Tiếng dân lành nghe nức
nở bên tai...
Nghe cả bước chân còn
đương động đậy,
Quẹt chiếc lá khô kêu xẹt
bên đường,
Ta còn cảm nhận cả những
mùi hương,
Của bếp than hồng, của
đồng, của nắng!
Ta còn nghe những gánh
lúa thật nặng,
Chiếc thúng đong đưa từ
ruộng gánh về nhà
Thấy giọt mồ hôi đổ đầy
trên má,
Làn da sạm nắng, nước mắt
hóa gèn!
Có những đêm hè, nhà chẳng
có điện
Dưới ánh đèn dầu, gắp
cá ăn cơm
Ta vô tình gắp phải ánh
trăng non,
Bữa cơm ngon cũng chứa
chan tình nghĩa...
Nhớ quê nhà, suốt đời
ta thấm thía,
Ai nuôi ta khôn, cho nuôi
đời ta lớn
Nếu không có tình
thương của những gì gói gọn,
Hai chữ “quê nhà”, chắc
ta là kẻ bơ vơ...

Nhận xét
Đăng nhận xét