MIÊN MAN NHỚ VÀ THỜI GIAN NHÌN LẠI

 MIÊN MAN NHỚ VÀ THỜI GIAN NHÌN LẠI


Hạ nhớ,
TP.HCM, ngày 10/4/2016,

Hỡi người bạn thân thiết của tôi!

Mình đã xa nhau bao nhiêu lâu rồi, đếm kỹ thời gian cũng chưa chắc nhớ từng tháng, từng ngày. Nhưng những hoài niệm về một đã qua tự nhiên làm tôi nhớ về bạn quá! Một người bạn thiệt thiết của tôi...


Vào mùa hạ năm ấy, chúng mình đã cất bước ra từ từ một vùng quê nghèo, 2 đứa mang ba lô trên vai và mấy cuốn sách trên tay ở cái tuổi mười tám ngây thơ, đầu đời. Lần đầu tiên trong đời đứng ở lề đường đợi chiếc xe chở về một nơi xa xăm, mà hai đứa đặt niềm hi vọng và ước mơ ở đó - Nghoảnh lại nhìn làng quê thì đúng à nghèo thật, con đường đất đỏ và vẫn còn sềnh sệt của trận mưa hôm trước còn in dấu bánh xe, dấu chân của bao người, và cánh đồng thưa thưa trong đồng lúa, vì trời nắng cháy quá mà lúa xanh cũng hoá vàng, hàng dừa, bụi tre rì rào đu đưa theo đó, tóc hai đứa tôi cũng bay theo chiều gió và mấy ngôi nhà lụp xụp rải rác xa xa nhìn từ đường lộ vào hút sâu bên trong, sau lưng những ngôi nhà ấy là dãy núi cao sừng sững hiên ngang và từ đâu những bầy chim bìm bịp lạc bầy bay ngang kêu sao thảm thiết. Đó là nỗi nhớ về mùa hạ tháng nhớ...

Khi xe vừa đến, ba má hai đứa tôi nhắc đi nhắc lại là phải giữ tiền bạc thật cẩn thận. Rồi gói gắm nào gạo, nào bún, nào rau để hai đứa tôi ăn uống chờ đợi ngày thi. Chúng tôi thật sự sợ vì lần đầu tiên xa gia đình và cảm thấy sự quan tâm của ba má lại dạt dào và thương yêu sâu sắc như vậy. Tôi nhìn trong đôi mắt ba, đôi mắt lam lũ cần mãn suốt cả cuộc đời, cùng với vết xẹo thời chiến tranh đi bộ đội bị bom của kẻ thù đánh trúng. Nhìn ánh mắt ba mà tôi thương vô cùng tận. Ba còn nắm tay tôi không nói gì nhiều nhưng tôi hiểu ba thương yêu tôi rất nhiều. Còn người bạn đi cùng tôi, đó là một cô bạn gái nên được sự quan tâm của gia đình nhiều hơn. Ba má cô ấy cứ nhắc nhở, hai đứa phải quan tâm tới nhau. Không được rời nhau kẻo bị lạc thì khó tìm kiếm... Và rồi xe cũng tới, người lơ xe chạy xuống xe vội vàng kéo chúng tôi lên, chưa kịp ngoái lại để nói lời giả biệt thì ba phụ với lơ xe đưa đồ đạc để hết vào gầm xe và bên trên chúng tôi được bố trí chỗ ngồi như đã đặt từ trước.

Lần đầu tiên trong đời, ngồi trên chuyến xe lớn và đông người như thế, và đặc biệt là toàn sỹ tử đi thi cùng kỳ năm ấy, hai đứa tôi cũng đỡ hồi hộp và sợ sệt đi phầnn ào, nhưng cũng không thể chủ quan những người khách lạ đi chung chuyến xe.

Khi đã ổn định chỗ ngồi, hai đứa tôi không chịu ngồi yên mà quay nhìn hai bên đường, đúng là làng quê nghèo không chỉ riêng làng quê tôi mà hình như nơi nào cũng vậy. Nơi nào cũng đồng ruộng hai bên đường và nhà cửa thi nằm lặn sâu ở phía chân núi. Lúc ấy, lòng bạn tôi nghĩ thế nào tôi không rõ, nhưng trong tôi luôn nung nấu một lời thề vên nguyên như ngày nào tôi vẫn còn nhớ như in trong đầu rằng, sẽ trở lại với quê hương khi mình có một niềm tin vững chắc trong tay. Và thật lạ, vùng quê nghèo ấy cho gieo cho hồn tôi những câu thơ, câu hát từ lúc nào tôi không biết. Nhưng khi xa đi rồi trong tôi luôn văng vẳng cái hạt thương, hạt nhớ ấy mà bồi hồi tôi viết ra thành bài thơ, tiếng hát như hôm nay tôi vẫn thường ngồi đọc hay hát lại mà vẫn dạt dào.

"Ngày ấy bước ra đi khi tuổi còn đôi tám,
Một buổi chiều khi thể nào quên là một chiều nắng cháy,
Có hơi nóng của trời và hơi nóng của tình thương,
Ấp ủ bao nhiêu năm không hiểu ra nhưng bây giờ đã hiểu,
Tâm hồn tôi vẫn còn dào dạt mãi đến hôm nay..."

Sau bao nhiêu năm, hoài bão ấy vẫn không thành. Hôm nay ngồi nhìn lại và nhớ lại thì ước mơ ấy vẫn chưa thành hiện thự và vẹn nguyên lời thề son sắc thì cuộc đời tôi sẽ không nản chí, cũng không dừng lại ở đấy. Mà quê hương đã có một bước đà thay đổi càng làm trong tôi nung nấu ý chí nhiều hơn để phát hu hết tinh thần kiên cường, bất khuất, cần cù, chịu khó và ý chí vươn lên của ông bà, cha mẹ và người dân quê tôi.

Sự cố gắng cho con ăn học là cả một quá trình lớn lao, cha mẹj cho chúng tôi ăn học không chỉ để biết đọc, biết viết, để thành người tốt, để xã giao với xã hội mà còn để làm việc nuôi sống cả cuộc đời. Bởi học tập là họ cả đề đạo đức và học cả một nghề nghiệp vững chắc trong tay. Sự họ mỗi người mỗi khác nhau, ý chí mỗi người mỗi khác nhau, con đường mỗi người mỗi khác nhau... Nhưng trong chúng tôi, những người con xa quê đều nung nấu một điều thiết thực rằng, phải làm điều gì đó tốt đẹp hơn cho bản thân, gia đình.

Và hôm nay, sau bao nhiêu năm nhìn lại, cái mùa hè nắng cháy ấy vẫn còn dạt dào cảm xúc trong tôi. Và bây giờ là tôi đang đứng ở công trình chứ không phải là ở bến xe như năm nào. Và chính từ trên cao tôi nhìn về quãng thời gian đã cho luôn nhắc nhở trong tôi một ước mơ, một hoài bão không bao giờ nguôi trong tâm trí.

Và người bạn thân thiết của tôi ơi, đã lâu lắm rùi chúng mình không gặp nhau! Lúc ấy nghèo quá cũng không có tiền để mua điện thoại mà liên lạc nên giờ vẫn còn thất lạc nhau. Nhưng xã hội bây giờ công nghệ thông tin cũng dần phổ biến, khi tôi viết những dòng chữ này, bạn cũng hiểu tôi là ai! Mình hẹn gặp nhau vào một ngày gần nhất nhé!

Chúc bạn luôn mạnh khoẻ và bình yên trong cuộc sống. Đừng quên những lời hẹn hứa của ngày nào!

(Trích Tập Nhật ký Hành trình những năm tháng tập 2
TP.HCM, ngày 10/4/2016)

Nhận xét